Bài 5: Nghệ sĩ dương cầm có 4 ngón tay


Bài 5: 네 손가락의 피아니스트

어제 아주 특별한 연주회에 갔었다. 태어날 때부터 양쪽 손가락이 두 개씩
뿐이고, 무릎이 없이 태어난 이희아의 연주회였다. 희아는 선천적으로 장애
를 가지고 태어났다. 그러나 누구보다 열심히 세상을 살고 있는 피아니스트
이다.
손가락이 두 개밖에 없는 희아는 연필을 잡기도 어려웠다.  또한 숟가락이나
포크를잡는것도어려웠다. 그리고힘을쓸수도없었다. 희아엄마는희아의
손가락에 힘을 길러주고 싶었다. 그래서 희아에게 일곱 살 때부터 피아노를
가르쳤다. 피아노를 배우게 되면서 희아는 장래에 피아니스트가 되고 싶다는
꿈을 가졌다. 하지만 희아는 건반을 칠 손가락도 부족하고, 페달을 밟을
다리도 없었다. 그런 희아에게 피아니스트가 되는 길은 멀고 험했다. 오늘
연주한 곡도 매일 5시간씩 5년 동안이나 연습해서 익혔다고 한다. 나라면
그 과정이 힘들어서 포기해 버렸을 것이다.  그러나 오늘본  희아는  그리   힘들지않은것처럼보였다.

오히려 희아는 아름 다운 음악으로 사람들에게 감동을 주었다. 그리고 자신이 어떻게 절망 을 희망으로 바꾸었는지 이야기를  들려주는 것 같았다.

장애는 불편함에 지나지 않는다. 장애인들은 보통 사람과 조금 다르긴 하지만 분명 우리의 이웃이다. 우리 마음의 벽만 없애면 바로 우리 곁으로  다가올 수 있는 친구들이다. 특별한 사람들이 아니라 그냥 평범한 이웃들일 뿐이다. 장애인을 특별하게 여기고 그들을 도와주려 하기보다는, 그들의  눈과 마음이 되어 세상을 함께 바라보는 친구가 되어주어야 할 것이다. 희아는  장애인들이 우리와 가까운 보통 친구임을 말해 주고 있다.

Trích 한국어 8

 

Dịch Eki

네 손가락의 피아니스트

Nghệ sĩ dương cầm có 4 ngón tay

 

어제 아주 특별한 연주회에 갔었다.

Ngày hôm qua tôi đã đến một buổi hòa nhạc rất đặc biệt

 

태어날 때부터 양쪽 손가락이 두 개씩 뿐이고, 무릎이 없이 태어난 이희아의 연주회였다.

Đó là buổi hòa nhạc của nghệ sĩ Lee Hee-ah, người mà từ khi sinh ra trên mỗi bàn tay chỉ có 2 ngón và không có đầu gối.

 

희아는 선천적으로 장애 를 가지고 태어났다.

Hee-ah sinh ra là một khuyết tật bẩm sinh

 

그러나 누구보다 열심히 세상을 살고 있는 피아니스트이다.

Tuy nhiên cô ấy là một nghệ sĩ dương cầm đang sống tích cực hơn bất cứ ai trên thế giới này

손가락이 두 개밖에 없는 희아는 연필을 잡기도 어려웠다.

Hee – ah chỉ có 2 ngón tay nên rất khó để cầm bút chì

 

또한 숟가락이나 포크를잡는것도어려웠다.

Ngay cả thìa và nĩa cũng khó nắm

 

그리고 힘을쓸수도없었다.

Và cô ấy cũng chả có chút sức lực nào

 

희아엄마는 희아의 손가락에 힘을 길러주고 싶었다.

Mẹ của Hee – ah muốn nuôi dưỡng sức lực ở ngón tay của cô ấy.

 

그래서 희아에게 일곱 살 때부터 피아노를 가르쳤다.

Vì vậy bà đã dạy dương cầm cho Hee – ah khi cô ấy được 7 tuổi

 

피아노를 배우게 되면서 희아는 장래에 피아니스트가 되고 싶다는
꿈을 가졌다.

Khi học dương cầm, Hee – ah dần có ước mơ muốn trở thành một nghệ sĩ chơi dương cầm

 

하지만 희아는 건반을 칠 손가락도 부족하고, 페달을 밟을 다리도 없었다.

Tuy nhiên Hee-ah thiếu các ngón tay đẽ gõ các phím đàn, và cô ấy cũng không có chân để đạp bàn đạp

 

그런 희아에게 피아니스트가 되는 길은 멀고 험했다.

Con đường  trở thành nghệ sĩ dương cầm đối với Hee –ah như vậy thật xa vời và khó khăn

 

오늘 연주한 곡도 매일 5시간씩 5년 동안이나 연습해서 익혔다고 한다.

Để trình diễn bản nhạc ngày hôm nay cô ấy phải mất tới 5 năm, mỗi ngày 5 tiếng đồng hồ để luyện tập và ghi nhớ

 

나라면그 과정이 힘들어서 포기해 버렸을 것이다.

Nếu là tôi, có lẽ sẽ bỏ cuộc mất vì  quá trình đó rất vất vả

그러나 오늘본  희아는  그리   힘들지않은것처럼보였다.

Tuy nhiên, Hee- ah mà tôi trông thấy ngày hôm nay dường như không vất vả đến như thế

 

오히려 희아는아름 다운 음악으로 사람들에게 감동을 주었다.

Ngược lại, Hee – ah đã  gây xúc động cho mọi người  bằng các bản nhạc tuyệt vời

 

그리고 자신이 어떻게 절망 을 희망으로 바꾸었는지 이야기를  들려주는 것 같았다.

Và dường như cô ấy đang kể câu chuyện của chính cô ấy, làm thế nào để biến tuyệt vọng thành hy vọng

 

장애는 불편함에 지나지 않는다.

Tật nguyền không gây trở lại

 

장애인들은 보통 사람과 조금 다르긴 하지만 분명 우리의 이웃이다.

Những người khuyết tật tuy hơi khác với người bình thường, nhưng rõ ràng họ vẫn là những người xung quanh chúng ta.

 

우리 마음의 벽만 없애면 바로 우리 곁으로  다가올 수 있는 친구들이다.

Họ là những người bạn có thể đến ngay bên chúng ta nếu chúng ta phá vỡ bức tường trong chính trái tim mình

 

특별한 사람들이 아니라 그냥 평범한 이웃들일  뿐이다.

Họ không phải là những người đặc biệt, mà chỉ là những người bình thường xung quanh chúng ta thôi.

 

장애인을 특별하게 여기고 그들을 도와주려 하기보다는, 그들의
눈과 마음이 되어 세상을 함께 바라보는 친구가 되어주어야 할 것이다.

Thay vì xem những người tật nguyền là người đặc biệt cần giúp đỡ, chúng ta nên trở thành đôi mắt và trái tim của họ, trở thành những người bạn cùng nhìn ngắm thế gian với họ.

 

희아는 장애인들이 우리와 가까운 보통 친구임을 말해 주고 있다.

Hee – ah là đang nói chúng ta rằng, những người tật nguyền chỉ là những người bạn bình thường gần gũi với chúng ta thôi.